Đêm

Sat, Sep 5, 2020 2-minute read

Mọi thứ trở nên yên tĩnh, đôi khi âm thanh duy nhất còn nghe được là tiếng đập của trái tim.
Không khí trong lành đến lạ. Tôi thích cảm giác hít thở trong đêm. Lồng ngực đầy oxi như bù lại cho cả ngày ngồi trong phòng điều hòa. Nhiều lúc lạnh, sương theo thế đi vào khí quản. Tôi cũng thích nó.
Bầu trời có hôm không trăng không sao. Cảnh vật bao phủ bởi màu đen vô tận. Bản thân thì bị chiếm trọn bởi những suy nghĩ. Suy nghĩ nếu nó có màu, tôi cá rằng nó có màu đen y như mọi thứ bây giờ. Suy nghĩ về nhiều thứ, nó như dòng nước vậy, chỉ cần đường chảy và nguồn đủ cung cấp thì nó sẽ tỏa đi khắp nơi. Hai thứ đó hiện thời tôi đều không thiếu.
Tôi nghĩ định luật 3 Newton áp dụng được với suy nghĩ. Nghĩ càng nhiều nó sẽ phản lại mình càng đau. Ngăn dòng suy nghĩ giống như đang xây đập vậy, một là bạn chỉ lái nó sang một dòng khác, hoặc đến một ngày nó sẽ tràn và làm vỡ cái đập.
Hôm nay, trời mưa to, có sấm sét. Mưa tạnh, không khí vào đêm càng trong lành. Tôi luôn muốn cầm cái gì lạnh để uống rồi ngồi ở bên hè nhà. Trong lòng suy nghĩ nó vẫn đang gào thét lên như tiếng sấm khi mưa vậy. Dạo này, tôi hay bật video tiếng mưa để dễ ngủ. Nó không có tác dụng mấy với tôi lắm.
Đêm tối, suy nghĩ đen màu. Những hình ảnh hiện lên rõ đến từng chi tiết. Nụ cười, mái tóc, kể cả những cái răng. Những âm thanh, hành động như ngay ở bên tai, gần ngay trước mắt. Tiếng cười trong trẻo, phần là nhạt, được hai ba tiếng thôi. Con còn bé quá mà, cả bố và mẹ cũng vậy. Nước mắt bố lại rơi. Dạo này bố hút nhiều thuốc, nó giúp bố lấy lại phần nào suy nghĩ bình tĩnh, bố nghĩ thế.
Con còn bé quá …